Musée de l’Ao Dai District 9

Voici le lien du musée de l’Ao Dai District 9 juste en marge de la grande cité de Saigon … Nous voyons une campagne verdoyante pour nous annoncer le début d’une séduisante visite.

Here is the link of the Ao Dai Museum in District 9, Ho Chi Minh city (Saigon). The fresh and green environment attracts visitors at the first sight.

Xin được giới thiệu với các bạn trang web của Bảo tàng Áo Dài tại Quận 9, thành phố Hồ Chí Minh. Ở đây, không khí rất trong lành và có nhiều cây xanh, chắc chắn sẽ để lại những ấn tượng tốt đẹp trong lòng du khách.

http://baotangaodaivietnam.com/

Mais l’Ao Dai c’est quoi ?

Il s’agit d’une longue tunique moulante en tissu léger, ouverte sur les côtés à partir de la taille, portée sur un pantalon large. Il sera muet d’admiration face à cette élégance incarnée. Ce n’est pas le vêtement qui provoque cette admiration mais plutôt l’alliance entre la femme, son vêtement et sa culture.

Un “Ao dai” comprend deux pièces séparées : “áo” (tunique) et “quân” (pantalon) même s’il connut tout au long de son histoire des changements de modèle et de matière.

– Le pantalon est serré au niveau de la taille par une ceinture élastique ou par une fermeture, et adopte une forme plus ample vers le bas. Il est taillé long jusqu’aux chevilles ou plus. En général, le pantalon est fait du même tissu que la tunique.

– La tunique est divisée en deux parties. La partie supérieure comporte un col mao et des manches longues. Elle est taillée pour avoir une forme moulante permettant de mettre en valeur chaque ligne du corps. Cette partie se ferme sur le côté à l’aide de petits boutons-pression. La partie inférieure est fendue sur deux côtés à partie du bassin, formant 2 pans libres, descendant jusqu’au dessus des chevilles.

But Ao Dai, what is it?

This is a long slinky costume with light fabrics, has cut on the left and right sides from the waist, worn over the wide pants. Aodai is the Vietnamese traditional costume, incarnate for the elegance of Vietnamese women. This is not the costume that causes admiration but rather the alliance between the woman, her dress and culture.

Aodai has two separate parts: “áo” (tunic) and “quần” (pants) even if it was well known with its history of changes of style and material.

– The pants are tight at the waist with an elastic belt or a closure line, and a broad form down. It is cut long to the ankles or more. In general, the pants are made of the same fabric as the tunic.

– Aodai is divided into two parts. The top has a mandarin collar and long sleeves. It is cut to have a tight-fitting shape to highlight each line of the body. This part closes on the side with small snaps. The lower part is split on two sides of the basin, forming two free sides, descending to just above the ankles.

Áo dài là trang phục như thế nào?

Đây là một trang phục bằng vải lụa nhẹ dài và mềm mại, được xẻ tà ở hai bên từ phần eo trở xuống với chiếc quần rộng. Áo dài là một trang phục truyền thống của Việt Nam, thể hiện sự duyên dáng, dịu dàng và thanh lịch của người con gái Việt. Không những là niềm tự hào của dân tộc, tà áo dài còn tôn lên vẻ đẹp của người phụ nữ cũng như nét văn hóa của một quốc gia.

Áo dài có hai phần, phần áo và quần. Phần áo rất dài nhưng đôi khi được cách tân theo ý của từng người.

– Quần được cắt vừa vặn từ ngang eo và suôn dài thẳng xuống mắt cá chân hoặc dài hơn. Thông thường, chất liệu vải của quần và áo là giống nhau.

– Áo dài được chia thành hai phần. Phần trên gồm cổ áo và thân áo. Người may cắt phần trên của áo sao cho bó sát cơ thể để làm nổi bật đường cong của người phụ nữ. Phần bên dưới gồm tà áo và quần. Quần có hai ống suôn thẳng đứng và thường kéo dài tới mắt cá chân.

Les premières versions de l’áo dài remonteraient aux années 1700. À l’époque, le Viêt Nam était divisé en deux, la dynastie Trinh au nord, où les robes étaient copiées sur les costumes impériaux chinois, et celle des Nguyễn au sud. En 1744, Nguyễn Phúc Khoát décida de la forme du costume national afin de marquer son affirmation vis-à-vis de son voisin du nord. Il existait alors une version pour homme et une version pour femme. Le port du pantalon était obligatoire tant pour les hommes que pour les femmes. La version homme n’est désormais utilisée que dans de très rares occasions comme lors du mariage (mais pas pendant toute la cérémonie) ou des funérailles.

In 1700, Aodai has the early versions. At that time, Vietnam was divided into two regions, Trinh Dynasty is in the North, where the dresses were copied from Chinese imperial costumes, and Nguyen Dynasty is in the South. In 1744, Nguyen Phuc Khoat decided to form the national costume. There was existed a version for male and female. Wearing the trousers were compulsory for both men and women. However, the latest version is now used only in very rare occasions like at the wedding (but not throughout the ceremony) or funeral.

Mẫu Áo dài đầu tiên được biết đến vào năm 1700. Lúc này Việt Nam được chia cắt làm hai miền, triều đại chúa Trịnh ở miền Bắc, nơi mà phần lớn trang phục giống với triều đình Trung Quốc, và chúa Nguyễn ở miền Nam. Năm 1744, Nguyễn Phúc Khoát đã ấn định bộ quốc phục riêng cho dân tộc. Có những mẫu riêng dành cho nam và nữ. Mặc quần dài là điều bắt buộc đối với đàn ông và phụ nữ thời bấy giờ. Nhưng ngày nay, áo dài chỉ được sử dụng trong những dịp rất đặc biệt như lễ hội, đám cưới (nhưng không phải suốt buổi lễ) hoặc tang lễ.

1930 : La tunique est rénovée par M. Cát Tuong, un créateur de mode vietnamienne et écrivain de Hanoi, plus connu des Français sous le nom de Monsieur le Mur (traduction littérale de son nom). Il a allongé le haut de sorte qu’il atteint le sol. Cat Tuong a également équipé le corsage aux courbes du corps et propose les boutons de l’avant vers une ouverture le long de la couture de l’épaule et sur le côté. En conséquence de ces changements, le Ao Dai est devenu une robe longue. La robe se divise en un panneau avant et l’arrière de la taille aux pieds.

In 1930, Ao Dai is renovated by Mr. Cat Tuong, a Vietnamese fashion designer and writer in Hanoi, best known under the French name Mr. Wall (literal translation of his name). It is longer so that can reach the ground. Cat Tuong also fitted bodice to the curves of the body and provides the buttons on the front to an opening along the shoulder seam and side. As a result of these changes, Ao Dai became a robe. The dress is divided into a front panel and the back of the waist down.

Năm 1930, Áo dài được cách tân bởi ông Cát Tường, một nhà thiết kế thời trang Việt Nam và cũng là một nhà văn sống tại Hà Nội. Mọi người biết đến ông còn bằng một cái tên Pháp – Wall (dịch từ tên tiếng Việt của ông). Chiếc áo dài cách tân được thiết kế dài hơn, chạm tới mặt đất. Ông cũng thiết kế phần thân trên bó sát theo các đường cong của cơ thể và thêm các nút áo phía ngang cánh tay dọc theo đường may. Với sự thay đổi này, chiếc áo cách tân đã trở nên thướt tha và thanh lịch. Áo được xẻ làm hai tà trước và sau, kéo dài từ phần eo xuống.

Le Áo dài est la robe traditionnelle vietnamienne.

L’áo dài est composé de deux pièces: une robe et un pantalon de soie blanc. La robe peut être unie et répondre à un certain code de couleur, pour les uniformes (blanche pour les étudiantes, bordeaux pour les hôtesses de la Vietnam Airlines, etc.), ou être multicolore et posséder de nombreux motifs, faites en différents tissus dans les autres cas.

Le Áo dài permet à la femme qui le porte, sous l’angle général, et vue du devant, de rester absolument discrète, et sérieuse, tout en n’abandonnant pas une once de son charme. Vue de côté, cette séduction est bien plus sensible encore! Une ménagère a fait cette remarque à propos du Ao dai Vietnamien : “Le áo dài est très sexy, mais sexy dans la discrétion et la délicatesse raffinées. L’élément qui suggère cette sensation vient de la transparence du tissu qui laisse deviner les parties du corps. C’est ce qui envoûte les hommes plus que la nudité indiscrète et osée!”

Le ao dai vietnamien a reçu le prix de “meilleur costume traditionel” lors du Concours international de Beauté, à Tokyo en 1995, et a influencé la mode des grandes villes comme Paris, New York, Milan,.. De grands couturies comme Giorgio Armani, Ralph Lauren, Calvin Klein,…ont lancé des collections inspirées du Áo dài. Récemment, le style du Áo dài a fait son apparition en Espagne, dans la collection Hiver-Printemps de Roberto Vanno, avec plusieurs variantes et matières originales.

Ao Dai

Ao Dai is the traditional Vietnamese dress.

Ao Dai consists of two pieces: a dress and a silk pant. The dress can be united and respond to a color code, for uniforms (white for students, burgundy for Vietnam Airlines cabin crew, etc.), or be multicolored and have many reasons, made in different tissues for other cases.

Ao Dai allows the woman who wears it, under the general angle and view from the front to remain absolutely discreet and serious, while not giving up its charm. On the other hand, that seduction is much more sensitive again! A housewife gave a comment about Ao dai of Vietnam: “Ao Dai is very sexy, but sexy in the refined discretion and delicacy. The element that suggests this sensation belongs to the transparency of the fabric which hints body parts. This is what captivates men more than indiscreet nudity and daring!”

Vietnamese Ao Dai won the award of “Best Traditional Costume” at the International Beauty Contest in Tokyo in 1995, and influenced fashion cities like Paris, New York, Milan, … Great designers as Giorgio Armani Ralph Lauren, Calvin Klein … threw inspired collections of Ao Dai. Recently, the style of Ao Dai has appeared in Spain in the Winter-Spring collection of Roberto Vanno, with several variants and original materials.

Áo dài

 Áo dài là trang phục truyền thống của Việt Nam.

Áo dài gồm hai phần, phần áo và quần. Bộ áo dài được  có thể đoàn kết và đáp ứng với một mã màu, đồng phục (màu trắng dành cho học sinh, đỏ tía cho Việt Nam Airlines tiếp viên, vv), hoặc là nhiều màu và bời nhiều lý do, người ta thường may các kiểu và màu sắc khác nhau trong các trường hợp khác nhau.

Phụ nữ thường mặc Áo dài. Nhìn tổng quan, Áo dài vẫn hoàn toàn kín đáo, lịch sự và không kém phần duyên dáng. Hơn thế nữa, Áo dài không chỉ trông quyến rũ mà còn hấp dẫn người khác giới! Một bà nội trợ đưa ra nhận xét của mình: “Áo dài trông rất gợi cảm, nhưng gợi cảm một cách tinh tế và đầy cuốn hút. Đây là những yếu tố làm say đắm người đàn ông hơn cả những bức ảnh khoả thân táo bạo!”

Áo dài Việt Nam đã giành được giải thưởng “Trang phục truyền thống xuất sắc nhất” tại cuộc thi sắc đẹp quốc tế tại Tokyo vào năm 1995, và đã ảnh hưởng rộng khắp các thành phố thời trang như Paris, New York, Milan, … Một số nhà thiết kế nổi tiếng như Giorgio Armani Ralph Lauren, Calvin Klein … cũng đã có những bộ sưu tập lấy nguồn cảm hứng từ Áo dài. Gần đây, phong cách Áo dài  cũng đã xuất hiện ở Tây Ban Nha trong bộ sưu tập Đông Xuân của Roberto Vanno, với nhiều sự cách tân và từ chất liệu vải sợi mềm.

Le musée proprement dit est un immense parc de 20 000 m2. c’est une réussite. Nous pouvons nous promener en prenant notre temps, en famille ou avec des amis. Il y a des bancs pour s’asseoir, nous pouvons pique-niquer.

La tranquillité de ce parc nous donne envie d’y rester et c’est à l’ombre des palétuviers que nous prenons le temps de vivre avant de regagner la turpitude de la grande ville.

Un grand bonheur !

The museum has a huge park of 20,000 m2. It is a success of Si Hoang. We can walk, taking our time with family and friends. There are benches to sit, we can picnic.

The tranquility of this park makes us want to stay and it is in the shade of the mangroves that we take the time to experience before returning to the turpitude of the big city.

It’s great happiness!

Khuôn viên bảo tàng rộng khoảng 20.000 m2. Đó là một thành công lớn của nhà thiết kế Sĩ Hoàng. Chúng ta có thể đi bộ, dành thời gian với gia đình và bạn bè. Có những chiếc ghế dài trong khuôn viên, chúng ta có thể tới đây để dã ngoại.

Sự yên tĩnh của khuôn viên khiến chúng ta muốn ở lại lâu hơn, và gần với rừng ngập mặn nên chúng ta có thể dành thời gian để khám phá trước khi quay trở lại với cuộc sống hối hả của một thành phố lớn.

Thật hạnh phúc biết bao!

Le Áo Dài recouvre intégralement le corps à l’exception des pieds, des mains et du visage. Et pourtant ..il est.si féminin. La fente de la tunique se doit d’être au dessus de la ceinture du pantalon pour permettre à la femme de se mouvoir et de s’assoir facilement. Le Áo Dài peut avantageusement en noir par exemple remplacer votre habituelle robe de soirée. Pour un cocktail ou une cérémonie, pensez-y.

Ao Dai completely covers the body except the feet, hands and face; however, it is elegant. The slit tunic must be above the waistband to allow women to move and to sit easily. Ao Dai can advantageously black eg replace your usual evening dress. For a cocktail or ceremony, think about it!

Áo dài thường che hết cơ thể ngoại trừ bàn chân, bàn tay và khuôn mặt. Tuy nhiên, Áo dài cũng rất duyên dáng! Phần áo phải được xẻ tà ở phần thắt lưng để cho phép người phụ nữ di chuyển và ngồi dễ dàng. Bạn có thể mặc Áo dài cho trang phục buổi tối khi đi chơi, đi tiệc. Hãy thử khi bạn đi dự lễ hoặc có một buổi tiệc nào đó nhé!

Pour mieux apprécier l’Ao Dai, voici quelques vidéos.

For your reference about Ao Dai, please watch some videos below.

Mời các bạn xem đoạn video bên dưới để hiểu hơn về Áo dài.

photo : @Magaflor

Sources:

Advertisements

Facebook

– Pour promouvoir mon activité de photographe, j’utilise beaucoup de site et de liens sociaux comme Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


Cette page est une page que j’anime pour donner des informations au quotidien, aussi bien pour un public Vietnamien que pour des étrangers.


Au départ c’était plutôt pour moi, mais elle peut-être utile si vous avez le temps de flâner dans l’ambiance Saigonnaise ou même Vietnamienne.

– To promote my work as a photographer, I use a lot of websites and social sites such as Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


This page is a page that I run to provide information on a daily basis, both in public as Vietnamese for foreigners.


Initially, it was more for me, but it might be helpful if you have time to stroll through the atmosphere Saigonnaise or even Vietnamese.


– Để mọi người biết tới công việc của tôi như một nhiếp ảnh gia, tôi sử dụng nhiều website cũng như mạng xã hội như Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


Đây là trang thông tin tôi cập nhật hàng ngày về Việt Nam cho du khách nước ngoài.


Ban đầu, tôi chỉ tạo trang này cho riêng mình. Nhưng các bạn cũng sẽ thấy hữu ích để khám phá thêm về đất nước, con người Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng.

Mais j’ai aussi des amis à vous présenter, comme Kevin Bodin. Celui qui m’a présenter Saigon avant de venir. Avec Good Morning Vietnam Kevin est maintenant célèbre sur les pages internets autour de Saigon.

http://goodmorningvietnam.fr/

et sur facebook

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

– But I also have friends to introduce you as Kevin Bodin. He introduced Saigon to me before coming. With Kevin, Good Morning Vietnam is now famous on the internet pages around Saigon:

http://goodmorningvietnam.fr/

and on Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

– Nhưng tôi cũng có một người bạn Pháp – Kevin Bodin, người đã giới thiệu Sài Gòn cho tôi. Với Good Morning Vietnam, trang của cậu ấy đang dần phổ biến khắp Sài Gòn:

http://goodmorningvietnam.fr/

và trên Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

Les parcs: Les espaces verts – Công viên: Không gian xanh giữa lòng thành phố – Parks: Green places

– Inutile de parler de Saigon, si nous ne parlons pas des parcs.

Il sont situés au centre ville à coté de la poste, de la cathédrale.

Les jeunes étudiants Vietnamiens adorent parler avec les touristes dans les parcs.

Un échange curieux en anglais.

La sécurité, oui bien sûr, il n’y a jamais de problème bien au contraire, des yeux bienveillants vous protègent car vous êtes dans une des villes les plus agréables de la planète.


témoignages


https://plus.google.com/109462589748308703503/posts/eNUdeiYFxwy


le parc Tao Đàn à des arbres centenaires, il se situe derrière le palais de l’indépendance.

Mais juste devant l’église vous pouvez déjà trouver un petit parc pour se reposer tranquillement.

– It will be not meaningful if we do not mention about the parks in Saigon.

It is located in the downtown, near the post office and the cathedral.

The young Vietnamese students love to talk with tourists in the parks.

A curious exchange in English.

Security, yes of course, there is never a problem. On the contrary, friendly eyes are here for you

because we are staying in one of the most dynamic cities in the world.

– Tao Dan park with old trees, it is located behind the palace of independence.

But just before the church you can already find a small park to rest quietly.

Sẽ là một điều đáng tiếc nếu chúng ta không nhắc tới những công viên ở Sài Gòn.

Nằm ngay trung tâm thành phố, gần bưu điện và nhà thờ Đức Bà.

Các bạn sinh viên Việt Nam thường rất thích nói chuyện với du khách nước ngoài tại công viên,

Đó là những cuộc hội thoại lý thú bằng tiếng Anh.

Về sự an toàn? Ồ đương nhiên là sẽ không có vấn đề gì cả.

Thay vào đó, những ánh mắt thân thiện luôn dành cho bạn!

Bởi vì, chúng ta đang ở tại một trong những thành phố căng tràn sức sống nhất trên thế giới!


https://plus.google.com/109462589748308703503/posts/eNUdeiYFxwy

Công viên Tao Đàn, nằm ngay sau Dinh Độc Lập, có rất nhiều cây cổ thụ.

Nhưng bạn cũng có thể tìm thấy một công viên nhỏ để ngồi nghỉ ngơi ngay trước nhà thờ Đức Bà.

– Ceci est un endroit incontournable, même le routard, un site où je place des photos sous le nom de magaflor, nous donne des indications pour pouvoir trouver ce parc juste devant la cathédrale et la poste si célèbre. Car vous le savez la poste à vu son toit créer par l’équipe des ateliers de Gustave Eiffel.

http://www.routard.com/guide_voyage_lieu/3213-h7891;_chi_minh_ville_(saigon).htm

– This is a must, even the backpacker, a site where I place pictures as the magaflor gives us directions on how to find this park just in front of the cathedral and the station so famous. Because you know the position seen its roof create the team of Gustave Eiffel workshops.

Facebook

– Pour promouvoir mon activité de photographe, j’utilise beaucoup de site et de liens sociaux comme Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


Cette page est une page que j’anime pour donner des informations au quotidien, aussi bien pour un public Vietnamien que pour des étrangers.


Au départ c’était plutôt pour moi, mais elle peut-être utile si vous avez le temps de flâner dans l’ambiance Saigonnaise ou même Vietnamienne.

– To promote my work as a photographer, I use a lot of websites and social sites such as Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


This page is a page that I run to provide information on a daily basis, both in public as Vietnamese for foreigners.


Initially, it was more for me, but it might be helpful if you have time to stroll through the atmosphere Saigonnaise or even Vietnamese.


– Để mọi người biết tới công việc của tôi như một nhiếp ảnh gia, tôi sử dụng nhiều website cũng như mạng xã hội như Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Ho-Chi-Minh-City-Saigon-et-le-Vietnam/157216277775003?pnref=story


Đây là trang thông tin tôi cập nhật hàng ngày về Việt Nam cho du khách nước ngoài.


Ban đầu, tôi chỉ tạo trang này cho riêng mình. Nhưng các bạn cũng sẽ thấy hữu ích để khám phá thêm về đất nước, con người Việt Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng.

Mais j’ai aussi des amis à vous présenter, comme Kevin Bodin. Celui qui m’a présenter Saigon avant de venir. Avec Good Morning Vietnam Kevin est maintenant célèbre sur les pages internets autour de Saigon.

http://goodmorningvietnam.fr/

et sur facebook

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

– But I also have friends to introduce you as Kevin Bodin. He introduced Saigon to me before coming. With Kevin, Good Morning Vietnam is now famous on the internet pages around Saigon:

http://goodmorningvietnam.fr/

and on Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

– Nhưng tôi cũng có một người bạn Pháp – Kevin Bodin, người đã giới thiệu Sài Gòn cho tôi. Với Good Morning Vietnam, trang của cậu ấy đang dần phổ biến khắp Sài Gòn:

http://goodmorningvietnam.fr/

và trên Facebook:

https://www.facebook.com/pages/Good-Morning-Vietnam/202275213127277?fref=ts

Du marché de Ben Thanh à Cholon – Từ Bến Thành tới Chợ Lớn – Ben Thanh market to Cholon

– Le premier jour où je suis arrivé à Saïgon, des gens dans l’hôtel nous ont dit, on ne connait pas beaucoup d’adresses, mais on sait qu’il faut voir Ben Thanh Market.

Oui c’est vrai, venir à Saigon sans voir ce marché, c’est comme aller à Hoi An et ne pas voir le pont Japonais.


– The first day when I arrived in Saigon, people at the hotel told us that we do not know much skills, but we know that we have to see Ben Thanh Market.

  Yes it is true. Coming to Saigon without seeing this market is like going to Hoi An without seeing the Cau pagoda (or the Japanese bridge).


– Ngày đầu đặt chân tới Sài Gòn, mọi người trong khách sạn bảo chúng tôi chưa có nhiều kinh nghiệm tìm đường. Nhưng chúng tôi biết mình phải tìm cho ra chợ Bến Thành.

  Đúng vậy. Nếu như bạn đến Sài Gòn mà không ghé thăm chợ Bến Thành cũng giống như bạn đến Hội An mà không ghé chùa Cầu (hay còn gọi cầu Nhật Bản).

https://www.google.fr/maps/place/Ben+Than/@10.7715161,106.6978122,19z/data=!4m2!3m1!1s0x0000000000000000:0x7580a174e696a871


– J’aime bien cette photo, car je me suis levé très tôt pour pouvoir prendre ce monument sans voiture devant. Chose impossible en pleine journée.


– I like this picture because I got up very early to take the monument without any car. It is impossible during the day.


– Tôi rất thích tấm hình này vì tôi đã phải thức dậy rất sớm để chụp mà không có bất kì xe cộ nào. Vào ban ngày, bạn sẽ rất khó để chụp được như vậy đấy!


– Petite information insolite, toute simple mais pourtant importante.

Si vous traverser le rond-point juste devant le marché Ben Thanh, vous trouverez la gare routière.

La gare des Bus de la ville.

Personnellement je prends le bus chaque jour et j’ai toujours aimer les relations amicales avec les gens de Saigon. Une vraie merveille.

Là vous prenez le bus n°1 pour aller à Cholon, le terminus… cela vous coûtera 6000 vnd et vous êtes transporter directement au milieu du quartier Chinois. Une autre merveille.


– For more information, although it is simple but  it’s important:

If you cross the roundabout in front of the Ben Thanh Market, you will find the bus station – The Bus Station of the city.

  To me, I take the bus every day. I love always the friendly relations with the people of Saigon. What a true wonder!

  Here, you take the bus No. 1 to go to Cholon, the terminus. It takes only 6000 vnd and you are transported directly to the middle of Chinatown. Another wonder!


– Thêm chút thông tin cho các bạn, tuy cơ bản nhưng khá quan trọng:

  Nếu bạn băng qua vòng xoay trước chợ Bến Thành, bạn sẽ thấy có một trạm xe buýt – trạm xe buýt trung tâm của thành phố.

  Tôi thường bắt xe buýt mỗi ngày vào thành phố. Tôi thích có những cuộc gặp thân thiện với người dân Sài Gòn trên xe. Thật là một điều tuyệt vời!

  Ở đây, bạn bắt tuyến xe buýt số 1 tới Chợ Lớn – trạm cuối cùng. Chỉ mất 6.000 đồng, bạn sẽ được đưa thẳng tới phố của người Hoa. Thật là một điều tuyệt vời nữa phải không các bạn!




Cathédrale Notre-Dame de Saïgon – Nhà thờ Đức Bà – The Notre Dame Cathedral

– Plus qu’une nécessite, une obligation, la cathédrale de Saigon reflète l’architecture d’une époque.
En août 1876, le gouverneur de Cochinchine Marie Jules Dupré organise un concours pour déterminer l’architecture de la cathédrale Notre-Dame. L’objectif est double : fournir aux missions coloniales un lieu de culte, mais aussi montrer au peuple la force, par l’architecture, de la civilisation française. Le projet de l’architecte Jules Bourard est sélectionné par les organisateurs du concours parmi les dix-huit propositions avancées. La cathédrale, selon les plans de Bourard est de style roman révisé, mélangé au style gothique et basé sur le modèle de Notre-Dame de Paris, mais inférieure par la taille. L’édifice représente alors le plus bel ouvrage de la colonie française de cette époque. À l’origine, trois chantiers de construction étaient proposés.

1 – Soit au coin de la rue Le Duan et Hai Ba trung.

2 – Soit dans le boulevard Nguyen Hue

3- Où à l’emplacement actuel que tout le monde connait.

Après le choix du projet, une offre de construction est lancée. Bourard est alors nommé responsable de la surveillance du projet. Tous les matériaux de construction sont importés de France. Le mur extérieur de la cathédrale est construit avec des briques rouges fabriquées à Marseille. Bien qu’elles ne soient pas enduites, ces briques conservent encore leur couleur rouge éclatante. Le 7 octobre 1877, Mgr Isidore Colombert pose la première pierre.
La construction de la cathédrale dure trois ans. Le 11 avril 1880, à l’occasion de la célébration de Pâques, la cérémonie inaugurale est célébrée en présence du gouverneur de Cochinchine de Vilers. Le nom de l’architecte est inscrit sur une plaque de granit placée à l’intérieur de la cathédrale, ainsi que les dates de début et de fin du chantier. Le coût total fut de 2 500 000 francs français. Au début, la cathédrale est surnommée la cathédrale d’État en raison du montant des dépenses engagées pour sa construction.
On ajoute en 1895 deux clochers à la cathédrale, chacun haut de 57,6 m et abritant six cloches de bronze, pour un poids total de 28,85 tonnes. Des croix sont installées en haut de chaque flèche, mesurant 3,5 m de haut, 2 m de large, pour 600 kilogrammes. L’édifice mesure alors 60,5 m. Les cinquante-neuf vitraux sont issus de l’Atelier Lorin à Chartres. Certains ont été détruits pendant la guerre et remplacés par des vitraux modernes.
http://fr.wikipedia.org/wiki/Cath%C3%A9drale_Notre-Dame_de_Sa%C3%AFgon

It’s a necessary more than an obligation, Saigon Cathedral reflects the architecture of an era.
In August 1876, the Governor of Cochin – Marie Jules Dupré – held a contest to determine the architecture of the Notre Dame Cathedral. The objective consists of two parts: to provide colonial missions a place of worship, but also show the people the strength in the architecture of French civilization. The project of architect Jules Bourard was selected by the organizers of the contest among the eighteen proposals. The cathedral, according to Bourard’s plan, is revised Romanesque mixed with the Gothic style and based on the model of Notre Dame de Paris, but smaller in size. The building represented the finest work of the French colony of that time. Originally, three construction sites were proposed:

1 – Either the corner of Le Duan street and Hai Ba Trung street.

2 – Either in the Nguyen Hue boulevard.

3 – Where at the current location that everyone knows.

After selecting the project, a construction bid is made. Bourard was appointed responsible for monitoring the project. All building materials are imported from France. The outer wall of the Cathedral is built with red bricks made in Marseille. Although they are not coated, the bricks still retain their bright red color. On October 7, 1877, Archbishop Isidore Colombert laid the first stone.

The construction of the Cathedral lasted three years. On April 11, 1880, on the occasion of the celebration of Easter, is celebrated the inaugural ceremony with the presence of the Governor of Cochinchina Vilers. The name of the architect is registered with a granite plate placed inside the cathedral, and the date of beginning and end of construction. The total cost was of 2.5 million French francs. Initially, the cathedral is nicknamed the State cathedral because the amount of expenses incurred for its construction.

Added in 1895 at the cathedral steeples, each 57.6 m high and housing six bronze bells with a total weight of 28.85 tonnes. Crosses are installed on top of each arrow, measuring 3.5 meters high, 2 meters wide for 600 kilograms. The building measured 60.5 m. The fifty-nine windows are from the Atelier Lorin in Chartres. Some were destroyed during the war and replaced by modern stained glass.
https://www.youtube.com/watch?v=rHzkJQbbTNs&feature=youtu.be

– Mang tính thiết yếu hơn là bắt buộc, Nhà thờ Saigon phản ánh kiến trúc của một thời đại.

Vào tháng Tám năm 1876, Thống đốc Nam Kỳ – Marie Jules Dupré – tổ chức một cuộc thi để xác định kiến trúc của Nhà thờ Đức Bà. Mục đích công trình nhằm cung cấp cho cơ quan đại diện thực dân có một nơi tôn thờ, nhưng cũng thể hiện cho mọi người thấy sức mạnh trong kiến trúc của nền văn minh Pháp. Trong số 18 đề xuất từ ban tổ chức, bản thiết kế của kiến trúc sư Jules Bourard đã được bình chọn. Theo thiết kế của Bourard, nhà thờ được pha trộn giữa phong cách kiến trúc cổ Roman và Gothic, dựa trên kiến trúc nhà thờ Đức Bà tại Paris, nhưng kích thước nhỏ hơn. Sau khi hoàn thành, đây là một công trình kiến trúc tuyệt vời nhất tại nước thuộc địa của Pháp thời đó. Ban đầu, có ba địa điểm xây dựng đã được đề xuất:

1 – Vị trí ngay góc đường Lê Duẩn và Hai Bà Trưng.

2 – Vị trí trên đại lộ Nguyễn Huệ.

3 – Vị trí hiện tại mà mọi người đều biết.

Sau khi bản thiết kế được lựa chọn, một cuộc mời thầu được thực hiện. Bourard đã được giao phó chịu trách nhiệm giám sát công trình. Tất cả vật liệu xây dựng được nhập từ Pháp. Các bức tường bên ngoài của nhà thờ được xây dựng bằng gạch đỏ, từ Marseille. Mặc dù chúng không được tráng bóng bên ngoài, nhưng những viên gạch vẫn giữ nguyên màu đỏ tươi sáng. Ngày 07 tháng 10 năm 1877, Đức Tổng Giám mục Isidore Colombert đặt viên gạch đầu tiên.

Việc xây dựng nhà thờ kéo dài ba năm. Ngày 11 Tháng Tư năm 1880, vào dịp lễ Phục Sinh, lễ khai mạc được tổ chức với sự có mặt của Thống đốc Nam Kỳ Vilers. Tên của kiến trúc sư được khắc lên một tấm

đá granit đặt bên trong nhà thờ, và cả ngày khởi công, ngày khánh thành. Tổng chi phí là 2,5 triệu franc Pháp. Ban đầu, nhà thờ được đặt biệt danh là nhà thờ Nhà nước vì các chi phí phát sinh đều thuộc chính phủ.

Tháp chuông nhà thờ được thêm vào năm 1895, chuông cao 57,6 m làm bằng đồng với tổng trọng lượng 28,85 tấn. Thánh giá cũng được đặt trên đầu của mỗi mũi tên, cao 3,5 mét, rộng 2 mét cho 600 kg. Tòa nhà cao 60,5 m. Ý tưởng 59 cửa sổ là từ Atelier Lorin ở Chartres. Một số đã bị phá hủy trong chiến tranh, sau đó được thay thế bằng kính màu hiện đại.

– Et bien sûr nous avons toujours des étudiants ou bien des parents avec leurs enfants qui se promènent tranquillement. La vie est paisible à SAIGON.

– And of course, we have always students or parents with their children who walk quietly. Life is peaceful in SAIGON!

– Và tất nhiên, chúng ta thường thấy những cô cậu sinh viên, hay cha mẹ đi cùng với con cái quanh nhà thờ. Cuộc sống thật yên bình nơi đây!